Thật là oan trái, kết quả không hề nhầm con ạ. Càng ngẫm nghĩ, nước mắt mẹ càng tuôn trào. Bản tính mạnh mẽ, ngang bướng hàng ngày biến đi đâu mất. Mẹ đã khóc như chưa từng được khóc. Mẹ có quá yếu đuối không con? Thử hỏi có ai đang khỏe mạnh, sự nghiệp, gia đình đều "thuận buồn xuôi gió" thì đùng một cái nhận được thông báo tử thần sắp đến chơi như thế. Mẹ lại còn được trịnh trọng thông báo là bị liệt thanh quản và khá mất thời gian để phục hồi? Mẹ sẽ không nói được? Con nghĩ mẹ có buồn, có đau khổ không? Nếu mẹ nói “Không”, mẹ nghĩ chắc đang tự lừa đối mình rồi con trai yêu ạ. Mẹ sợ rằng rồi sau này không thể âu yếm nói với con rằng mẹ yêu con đến nhường nào. Mẹ sợ không thể nào giao tiếp và trò chuyện với con khi con trai mẹ đang đúng tuổi học nói.
Suốt một tháng trời, mẹ đắm chìm trong đau khổ và nước mắt. Khi bình tĩnh trở lại, mẹ đã tìm hiểu thông tin về căn bệnh của mình. Ngay lập tức mẹ nhận ra rằng để chiến đấu với căn bệnh này, mẹ cần phải mạnh mẽ và lạc quan trở lại. Mẹ không được phép đầu hàng. Lúc mẹ khỏe mạnh bình thường, cuộc sống của mẹ có thể còn kéo dài 40-50 năm nữa. Nhưng bây giờ, cuộc sống của mẹ đang là cái đồng hồ đếm ngược. Một năm, 5 năm hay 15 năm? Không ai có thể cho mẹ câu trả lời chính xác. Thời gian của mẹ còn lại không còn nhiều, trong khi còn quá nhiều thứ cần phải làm. Vậy thì mẹ phải sống làm sao cho cuộc sống có chất lượng.
Việc thứ hai là mẹ phải làm việc và kiếm thật nhiều tiền. Con trai ạ, mẹ không có thói quen ngửa tay xin tiền ai, cũng không được ai sẵn sàng móc hầu bao cho mình nhiều tiền bao giờ. Cho nên muốn tiêu tiền thì phải làm việc, mẹ muốn được sống thì cũng phải lao động. Sau này con trai mẹ cũng nên vậy, hãy siêng năng và chăm chỉ làm việc. Bố mẹ không thể cho con một khối tài sản kếch sù, nhưng có thể dạy con biết kiếm tiền từ hai bàn tay của mình. Mẹ chưa bao giờ rơi vào tình trạng thiếu tiền, cũng chưa nghĩ đồng tiền lại có thể có sức mạnh ghê gớm đến thế. Nhưng đã bị bệnh thì tiền lại có sức mạnh rất lớn mỗi khi bước chân vào cổng bệnh viện. Mà muốn đủ tiền để duy trì cuộc sống, mẹ làm việc như điên, song song với việc vào viện điều trị đều đặn 2-3 tháng một lần, dù mẹ đã giảm tải bớt công việc đi rồi nhưng vẫn làm như thiêu thân. Nhiền bạn bè, người thân xót xa khi thấy mẹ như vậy, họ khuyên mẹ hãy làm ít đi. Nhưng nếu mẹ làm ít đi, ai sẽ trang trải các chi phí điều trị bây giờ?
Mục tiêu cuối cùng là có thời gian để tập luyện. Mẹ mua thẻ tập, chạy bộ, đạp xe, gym, tập tạ, tập yoga…, tóm lại tất tần tật môn gì mà mẹ thích. Muốn tập gì cũng được, miễn là vận động, cơ thể sẽ khỏe ra. Nếu có thời gian, mẹ có thể tập liền 2 tiếng cardio mà chả vấn đề gì. Còn hôm nào sức khỏe tệ quá, mẹ đành ngậm ngùi ngồi hít thở tập yoga. Thậm chí nhiều hôm không ai trông con, mẹ phải đưa con đến phòng tập để tập cùng. Ước gì ngày có thêm vài tiếng nữa, thế là mẹ có thể có thời gian làm được bao nhiêu thứ rồi.
Con trai mẹ sau này cho dù có bận đến mấy cũng phải luôn dành thời gian để tập thể thao nhé. 2015 đã trôi qua, dù không làm được gì nhiều nhưng mẹ thấy hài lòng. Mẹ hạnh phúc vì dù có điên rồ đến đâu thì vẫn luôn có bố cùng các thành viên trong gia đình, cô dì chú bác luôn bên cạnh động viên, khích lệ. Hy vọng 2016 mẹ sẽ có thêm nhiều sức khỏe để tiếp tục thực hiện các mục tiêu và đam mê của mình. Mẹ không biết đến lúc nào con mới có thể tự đọc thư của mẹ và hiểu hết những lời mẹ muốn nói. Nhưng con hãy hứa nhé, đừng khóc khi đọc lá thư này, vì mẹ của con luôn luôn lạc quan, kiên cường. Con cũng vậy, hãy mạnh mẽ lên cho dù mình có rơi vào hoàn cảnh bi thảm nào nhất . Đừng bao giờ đầu hàng hay gục ngã. Nếu có biến cố, hãy đứng lên, lạc quan và tiếp tục bước trên chặng đường dài của mình. Yêu con rất nhiều.
Ngà
Quà tặng cuộc sống mới: Cành đào Tết
0 nhận xét: